Hai đoàn du khách Thổ Nhĩ Kỳ khởi hành ngày 30 và 31/12/2025 đã cùng Tràng An Travel chiêm ngưỡng, cảm nhận những khoảnh khắc hạnh phúc...
.png)
Từ những khoảnh khắc đầu tiên đặt chân lên đất Thổ, cảm giác rõ nhất là nhịp sống rất khác: trời trong, gió lạnh vừa đủ, nắng lên vàng như mật. Và rồi, đoàn mình bước vào một chương rất đặc biệt – chương của tuyết trắng Bursa. Bức hình trước dòng chữ #BURSA rực rỡ như một dấu mốc “đã đến thật rồi”: phía sau là hệ thống cáp treo vươn lên giữa nền tuyết, xung quanh cây cối phủ trắng, ai cũng quấn khăn kín cổ, tay đút túi áo mà vẫn không giấu được nụ cười. Ở Bursa, cái lạnh không làm mình chậm lại; nó làm tiếng cười vang hơn, làm những cái chụp ảnh trở nên “quý giá” hơn, vì ai cũng biết khoảnh khắc tuyết rơi lên vai áo là điều không phải lúc nào cũng gặp.
.png)
Rời Bursa, hành trình chuyển sang gam màu cổ điển của lịch sử – nơi những viên đá không chỉ là đá, mà là dấu vết thời gian. Và nếu cần một khung hình để nói về “đẹp đến lặng người”, thì đó chính là lúc cả đoàn đứng trước Thư viện Celsus ở Ephesus. Dưới trời xanh trong vắt, mặt tiền thư viện hiện ra uy nghi, tinh xảo, đậm chất La Mã cổ đại. Ai cũng tự nhiên nói nhỏ lại một chút, như sợ làm động vào không khí trang nghiêm của nơi từng là trung tâm tri thức. Nhưng rồi chỉ vài giây sau, cả đoàn lại cười rộ lên – vì đi cùng nhau, mọi điều đều trở nên gần gũi: lịch sử không còn là những dòng chữ khô khan, mà là “mình đang đứng ở đây, cùng nhau, trước một kỳ quan thật sự”.
Và khi tưởng như Thổ Nhĩ Kỳ đã “khoe” đủ những mảng màu ấn tượng, thì Pamukkale xuất hiện – trắng đến mức khiến người ta có cảm giác đang bước vào một giấc mơ. Những thềm đá vôi trắng xếp tầng, loang loáng nước xanh, trải dài dưới nắng. Bức ảnh bốn cô chú/anh chị của đoàn đứng giữa “lâu đài bông” ấy nhìn thôi đã thấy rõ sự vui: một kiểu vui rất đời thường, rất “đi du lịch đúng nghĩa”, khi mình mặc áo ấm giữa một khung cảnh trắng tinh và nắng rực, rồi tạo dáng tim tay để lưu lại cảm giác thanh thản hiếm có. Pamukkale không chỉ là nơi để chụp ảnh; nó là nơi khiến tâm trạng tự nhiên nhẹ đi, như được “rửa” bằng màu trắng của thiên nhiên và cái trong trẻo của bầu trời.
.png)
Ngay sau đó, đoàn mình còn có một khoảnh khắc cực “đắt” khi đứng trên những bậc đá của nhà hát cổ – nơi chỉ cần nhìn xuống đã thấy cả một không gian rộng mở với những tàn tích trải dài, xa xa là đường chân trời mờ xanh trong mây. Cảm giác đứng ở đó rất lạ: vừa nhỏ bé trước quy mô của một công trình cổ, vừa thấy mình may mắn vì được chạm vào một phần lịch sử bằng mắt, bằng gió, bằng bước chân. Có những người trong đoàn chọn im lặng vài phút, chỉ để nhìn – nhìn cho đã, để khi về còn nhớ rõ “mình từng đứng ở nơi này”.
.png)
Và rồi, hành trình lại đưa đoàn gặp một vẻ đẹp khác: vẻ đẹp của những cánh cổng đá mang hơi thở Seljuk cổ. Bức hình cả đoàn đứng trước cổng đá chạm khắc tinh xảo là một khung hình vừa hùng vĩ vừa ấm áp. Những họa tiết hình học, những lớp vòm trang trí như “xếp tầng” trong lòng cổng, tất cả tạo nên cảm giác trang trọng mà vẫn gần gũi – bởi bên dưới công trình hàng trăm năm tuổi ấy là một tập thể đang cùng nhau lưu giữ kỷ niệm. Có người cười rạng rỡ, có người tạo dáng “ngầu” một chút, có người chỉ đứng yên thôi cũng đã thấy tinh thần đoàn kết lan ra rất rõ.